[Chuyên mục truyện đêm khuya] [𝒁𝒉𝒊𝒉𝒖] 𝑻𝒓𝒖𝒚𝒆̣̂𝒏 𝒎𝒂 đ𝒂́𝒏𝒈 𝒔𝒐̛̣ 𝒏𝒉𝒂̂́𝒕 𝒎𝒂̀ 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒖̛…


[Chuyên mục truyện đêm khuya]
[𝒁𝒉𝒊𝒉𝒖] 𝑻𝒓𝒖𝒚𝒆̣̂𝒏 𝒎𝒂 đ𝒂́𝒏𝒈 𝒔𝒐̛̣ 𝒏𝒉𝒂̂́𝒕 𝒎𝒂̀ 𝒃𝒂̣𝒏 𝒕𝒖̛̀𝒏𝒈 đ𝒐̣𝒄 𝒍𝒂̀ 𝒈𝒊̀ (PHÂN 1)
___________________
𝑵𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 𝒅𝒊̣𝒄𝒉: Nhật ký của Lin – 琳日记
___________________
Tác giả: 大白今天回来了吗
Gần đây, tôi phát hiện ra con mèo nhà tôi đột nhiên có gì đó rất lạ.
Bình thường nó rất ngoan, khi tan làm về nhà, nó đều chạy đến bên tôi, cọ má vào người tôi, vuốt ve, đặc biệt là h.ô.n tôi, hành động hệt như một đứa trẻ vậy. Đi đâu nó cũng đi theo, buổi tối khi đi ngủ nó cũng nằm trong vòng tay tôi, sống một mình giữa thành phố rộng lớn này, may mà có con mèo Đa Đa đáng yêu này, nhưng hôm nay mèo nhỏ nhà tôi tính tình lại thay đổi!
Hôm đó tôi làm tăng ca thêm một lúc, về nhà cũng 8 giờ tối rồi. Mở cửa vào nhà, Đa Đa đã đợi tôi sẵn ở cửa, tôi vừa quay đầu lại định đóng cửa lại, chuẩn bị ôm nó vào lòng thì đột nhiên mắt no mở to tròn nhìn tôi. Lạnh cả sống lưng, tôi hét lên. Trong đầu nghĩ đang có chuyện gì cảy ra ở đây rồi. Vừa chìa tay ra vuốt ve nó, là nó liền giơ móng vuốt càng vào tay tôi. Sau đó, nó nhanh chóng chạy ngay lên sân thượng. Tay tôi đau nhức, c.h.ả.y m.á.u. Tôi vô cùng t.ứ.c g.i.ậ.n, con mèo đang yên đang lành, đột nhiên nổi đ.i.ê.n! Hành động giống như một con mèo thực thụ vậy, nó nằm trên chỗ cao nhất của ban công.
Mở mắt to tròn lườm tôi, vẻ mặt của nó khiến tôi s.ợ đến rùng mình. Đa Đa đã sống cùng tôi 3 năm rồi, từ trước tới nay nó chưa bao giờ như vậy. Giờ đây trong mắt nó toàn là sự sợ hãi, nhưng tôi đâu có làm gì đâu chứ! Tôi cũng đâu có đ.á.nh nó, hay là đói rồi? Thức ăn nó còn chưa ăn hết mà. Cho nó cái nó thích nhất, nó cũng sợ hãi rồi chạy trốn. Xảy ra chuyện gì rồi sao? Nhưng nó đã triệt sản lâu rồi, hay là hôm nay người tôi có mùi nên nó không thích?
Nhưng hôm nay tôi có đi đâu ngoài đi làm đâu nhỉ.
Tính ra mỗi ngày tôi đều quay về nhà 2 tiếng, Đa Đa đã sớm nhận ra mùi này từ sáng rồi, mà bình thường dù có cắt móng tay, lỡ làm nó c.h.ả.y m.á.u thì nó cũng không hề hấn gì cơ mà. Thương quá, có gì sai với một con mèo nhỏ ngoan ngoãn như vậy?
Tôi không nghĩ nhiều nữa, hôm nay tăng ca quá mệt mỏi rồi, đi tắm rồi đi ngủ đã.
Ngủ đến nửa đêm, tôi lại bị đánh thức, giống như có ai đó đang đi dép lê đi bộ, còn vỗ tay nữa, tôi cho rằng hàng xóm tầng trên hôm nay quẩy đêm, kết quả là tiếng động đó vọng từ phòng khách đến. Có thể là Đa Đa quẩy nửa đêm chăng? Tôi quát lớn, Đa Đa ngoan nào, kết quả là tôi phát hiện ra là Đa Đa không hề ở phòng khách! Nó ở góc tối của chiếc giường với đôi mắt to, vẫn là đôi mắt kinh hồn đó nhìn chằm chằm vào tôi, khiến tôi sởn hết cả gai ốc.
Tôi nằm xuống nhưng không ngủ được! Ngay lập tức ngồi dậy, mạnh dạn bước tới phòng khách, căn bản phòng khách đâu có người, tiếng động đó cũng biến mất, không còn nữa. Nửa đêm trong lòng tôi vừa bứt rứt vừa sợ hãi. Ngày mai còn phải đi làm nữa, nhưng lại không ngủ được. Đa Đa vẫn kỳ lạ như vậy, tôi đã cho nó ra ban công, rồi quay vào giường ngủ tiếp.
Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy, cơ thể mệt mỏi, toàn thân đau nhức không thôi, chân tay không còn chút sức lực nào. Cảm giác giống như một đêm không ngủ vậy, lúc đánh răng tôi nhìn Đa Đa, có vẻ nó vẫn còn rất sợ tôi, nó nằm nguyên trong ổ không dám chạy ra. Thường ngày khi đánh răng, nó thường chạy ra xoa xoa chân tôi một cách đi.ê.n c.u.ồ.n.g.
Ôi, chuyện gì đang xảy ra thế này!
Buổi tối làm sao tăng ca được đây, nhân cơ hội tan làm sớm vậy. Tôi đến bệnh viên thú cưng, nhờ bác sỹ tư vấn về vấn đề của Đa Đa. Bác sỹ nói có thể đã để con mèo ở một mình trong một thời gian dài. Nó suy sụp, cảm xúc không ổn định, bảo tôi nên đưa nó đến một không gian tự nhiên, yên tĩnh để thư giãn một chút. Tôi nói ngày nào cũng đi làm, mà ở giữa thành phố lớn như thế này tìm đâu ra một nơi yên tĩnh, tư nhiên cơ chứ! Bác sỹ nói: “Nếu vậy không được thì có thể tìm cùng đồng loại cho nó, sau đó nói với tôi, bệnh viện có một vài hoạt động cứu trợ động vật, miễn phí khi nhận nuôi.” Tôi đã suy nghĩ rất nhiều mà không thể nói ra, vì vậy tôi đã nói với bác sỹ là muốn nhận nuôi một con. Ông ấy dẫn tôi đến xem một vài con mèo. Tôi phát hiện ra một trong ba con mèo có một con là Tanuki (gấu mèo), có một con mèo trắng, một con màu cam. Tanuki và mèo trắng đã bị người khác đặt trước rồi, chỉ có thể nhận nuôi con màu cam. Ông bác sỹ nói rằng con mèo màu cam này rất ngoan. Khi tôi tiến lại gần, thì chúng xù lông, tôi đưa tay về phía chỗ mèo cam, nó chống trả quyết liệt, suýt chút nữa làm xước tay tôi. Bác sỹ nói có gì đó không ổn rồi. Ba con mèo này rất ngoan rất dễ gần người. Ai lại gần cũng có thể sờ được. Rõ thật là khó hiểu mà. Mèo không được thì chó con đi! Tôi liền nhìn sang một chiếc lồng bên trong là một chú cún con rất đáng yêu. Con này có vẻ cũng được đấy, lại còn là một chú chó nhà bốn mắt nữa. Bác sỹ nói con chó này do một người chủ tốt bụng gửi lại. Chó mẹ lang thang bị một chiếc ôtô cán c.h.ế.t. Còn hai con chó con vẫn còn sống. Ông ấy đặt tên cho chú chó là Gấu. Vừa đặt tên cho nó cách đây không lâu, nó quen với tên này luôn rồi. Nhìn ánh mắt đáng thương của Gấu, tôi ngay lập tức quyết định sẽ nhận nuôi nó. Tôi viết giấy cam kết với bác sỹ, sau đó mua thức ăn cho chó rồi cùng Gấu trở về nhà.
Khi trở về nhà, Đa Đa cũng không ra đón tôi, tôi nói với giọng dỗ dành: “Đa Đa, mau ra xem này. Xem nay anh mang về cho em một người bạn này!” Sau đó, đặt chiếc lồng xuống rồi mở ra, muốn cho con cún ra ngoài, ai biết được khi vừa chạm vào, nó dường như khóc và lao ra khỏi lồng, rồi chui xuống gầm ghế sofa. Đa Đa xù lông rồi nhanh chóng chạy ra chỗ máy giặt ngoài ban công, hình như con mèo bị chú cún dọa cho sợ rồi. Gấu đến nơi ở mới, mọi thứ xung quanh cũng chưa kịp thích ứng, có lẽ chúng cần thời gian.
Đến tối tôi cuối cùng cũng đã ngủ được, kết quả là bị bóng đè, toàn thân không thể cử động được, cảm giác Đa Đa và Gấu đến ăn thịt tôi, quá sợ hãi, nhưng đầu óc tôi lúc đó vẫn còn tỉnh táo. Thực sự rất sợ, tôi bị một người đàn ông lực lưỡng điều khiển, cuối cùng tôi cũng tỉnh lại được, thấy ga trải giường và gối ướt đẫm mồ hôi, xung quanh vẫn còn tối đen như mực. Tôi vội bật đèn lên, định uống ngụm nước cho đỡ sợ. Đến phòng khách, thấy Đa Đa đang nhìn chằm chằm tôi, Gấu cũng không biết đâu nữa, tôi nghĩ nó ở dưới gần ghế sofa, nhưng ngó xuống cũng chẳng thấy nó đâu!
Tôi đi tìm Gấu, nhưng làm sao mà tìm được đây, sau đó tôi mới phát hiện ra là cửa sổ chỗ ban công vẫn mở, tôi sợ rằng Đa Đa đã ngã xuống dưới, vội vàng đóng cửa lại rồi đưa Đa Đa vào trong bếp. Tôi nhớ là trước khi đi ngủ tôi đã đóng của sổ rất cẩn thận rồi mà. Khi tôi vừa đóng cửa sổ lại, thì thấy một nhúm lông chó. Cúi xuống nhìn, thì thấy hình như có một con chó đang nằm ở dưới đất. Mà ở đây 4 tầng, cao như vậy, con chó ngã xuống chắc chắn cũng không có cơ hội sống sót được. Tôi khoác áo lên người, vội chạy xuống lầu xem, chính là con Gấu đang nằm ở đó.
Tôi đứng đó hốt hoảng một lúc, trước đó vài tiếng nó vẫn còn sống mà, giờ đây lại nằm trên đất trải đầy m.á.u, tan xương thịt nát




Source

Advertisement

spot_img

Chương 1: nhà ma ...

https://www.facebook.com/groups/1181383472053293/permalink/2022776317914000 supported Tags: 1181383472053293_2022776317914000 , 2022776317914000 , (function(d, s,...

THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI...

👻🔥👻 THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI NHÂN DỊP THÁNG CÔ...

Đang buồn chán ko...

Đang buồn chán ko muốn viết truyện nữa. Nhưng...

Kẻ giết người đáng...

Kẻ giết người đáng sợ nhất nước Mỹ –...

Tác phẩm đầu tay...

Tác phẩm đầu tay của e nên các bác...

Truyện lần này dài...

Truyện lần này dài rồi nhá😁 LINH NHÂN Chương 1: Linh...

Chương 1: nhà ma “Cho nên người con gái ấy, thật sự chết trong căn nhà đó hả?” …

https://www.facebook.com/groups/1181383472053293/permalink/2022776317914000 supported Tags: 1181383472053293_2022776317914000 , 2022776317914000 , (function(d, s, id) { var js, fjs = d.getElementsByTagName(s); if (d.getElementById(id)) ...

THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI NHÂN DỊP THÁNG CÔ HỒN Ở NHÀ TRÁNH CÔ VI Tên truyện: KỲ TH…

👻🔥👻 THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI NHÂN DỊP THÁNG CÔ HỒN Ở NHÀ TRÁNH CÔ VI 🔥 Tên truyện: KỲ THI CHẾT CHÓC 🔥 Tác giả: Hắc...

Đang buồn chán ko muốn viết truyện nữa. Nhưng bỗng dưng có người cho động lực, n…

Đang buồn chán ko muốn viết truyện nữa. Nhưng bỗng dưng có người cho động lực, nên vẫn viết😅 ẢO MỘNG Chương 1: Bắt đầu cuộc...

Kẻ giết người đáng sợ nhất nước Mỹ – Carl Panzram(p1) Carl Panzram là một kẻ giế…

Kẻ giết người đáng sợ nhất nước Mỹ – Carl Panzram(p1) Carl Panzram là một kẻ giết người hàng loạt hung ác vào bậc nhất...

Tác phẩm đầu tay của e nên các bác dơ cao đánh khẽ hộ e, ko biết có hay ko nên c…

Tác phẩm đầu tay của e nên các bác dơ cao đánh khẽ hộ e, ko biết có hay ko nên cứ post bừa...

Truyện lần này dài rồi nhá LINH NHÂN Chương 1: Linh nhân. Truyền thuyết kể …

Truyện lần này dài rồi nhá😁 LINH NHÂN Chương 1: Linh nhân. Truyền thuyết kể rằng: Linh nhân – Một loài sinh vật...

Lại một câu chuyện thảm khốc của một tác giả cuồng bi kịch [ÁC QUỶ] Chương 1: S…

Lại một câu chuyện thảm khốc của một tác giả cuồng bi kịch Chương 1: Sai lầm của con người. "Xịch...xịch...xịch" Tiếng đẩy...

Đây là tác phẩm mới của mình và cũng là tác phẩm mình dồn nhiều tâm huyết vào nh…

Đây là tác phẩm mới của mình và cũng là tác phẩm mình dồn nhiều tâm huyết vào nhất. Mọi người đọc và nhận...

XE MA ÁM, NHÀ GIẤU TRĂN Bước vào bên trong thì thấy hóa ra là một gian phòng kín…

XE MA ÁM, NHÀ GIẤU TRĂN Bước vào bên trong thì thấy hóa ra là một gian phòng kín, Nguyệt Bính bấm công tắc đèn,...