Đang buồn chán ko muốn viết truyện nữa. Nhưng bỗng dưng có người cho động lực, n…


Đang buồn chán ko muốn viết truyện nữa. Nhưng bỗng dưng có người cho động lực, nên vẫn viết😅
ẢO MỘNG

Chương 1: Bắt đầu cuộc thám hiểm.
Tôi là Duy, hiện giờ đó là thứ duy nhất về bản thân mà tôi còn nhớ nổi. Tôi chỉ nhớ mang máng là tôi vừa thức giấc, thì thấy mình đang nằm trên một đống đổ nát, hoang tàng. Cả thành phố đã đổ nát hết, trông nó như kiểu vừa trải qua đại dịch xác xống vậy.
– Duy! Duy! Cậu không sao chứ? – Một thanh niên trạc tuổi tôi chạy đến.
– Ơ… Cậu là…? – Tôi ngơ ngác hỏi.
– À tôi là Hùng! Bạn thân của cậu! – Người kia đáp.
– Bạn thân?
– ừ! Cậu bị mất trí nhớ mà!
– Ơ khoan! Sao cậu biết tôi bị mất trí nhớ?
– À cậu bị mất trí nhớ trước khi thảm họa này gây ra cơ!
– Thế cậu đi một mình à? – Tôi vừa hỏi vừa nhìn ra phía sau lưng Hùng.
– À không! Có cả bọn bạn của cậu nữa đấy! – Hùng vừa dứt lời, thì một toán người lóc cóc từ phía xa chạy lại.
– Các cậu là…? – Tôi hỏi, rồi nhìn từng người một.
Có tổng cộng 10 người, tính cả tôi và Hùng thì có 12 người. 10 người bọn họ có 6 nam và 4 nữ. Trong đó có 2 cô gái người nước ngoài, một cô da màu và một cô tóc vàng. Sau màn giới thiệu, tôi đã có thể nhớ mang máng tên của họ:
Hảo (Béo), Julia (Tóc vàng), Mine (Da màu), Thương, Long, Minh, Hải, Hùng, Linh, Nam, Kiệt và tôi. Chúng tôi đã lập thành một nhóm để sinh tồn và giúp đỡ nhau.
– Vậy giờ ta đi đâu đây? – Tôi lên tiếng hỏi.
– Đi tìm bệnh viện 408! – Hùng đáp.
– Sao phải đến đó? – Tôi hỏi tiếp.
– Chúng ta phải đến đó trước để tìm thuốc thang!
Cả lũ đều đồng ý kiến với Hùng, tôi cũng theo nó vì giờ tôi như một tên từ trên trời rơi xuống. Hiện giờ, tôi chẳng biết mình là ai, hay thành phố này sao lại hoang tàn thế này.
Đi bộ cùng đoàn tìm cái bệnh viện đó, tôi quan sát trên đường. Tất cả tòa nhà đều đã đổ nát, bầu trời cũng toàn mây xám xịt. Trừ chúng tôi ra, cả thành phố vắng tanh không một ai lai vãng.
– Đến nơi rồi! – Hùng đứng khựng lại.
Tôi cũng dừng lại, ngẩng mặt lên. Tôi ngẩn người vì ngạc nhiên, cái bệnh viện này chắc phải to bằng 3 tòa nhà ghép lại mất. Nhìn bề ngoài khu bệnh viện cũng đổ nát giống mấy ngôi nhà tôi thấy trước đấy. Nhìn vậy tôi cũng ngại vào, nhưng nhóm người kia lại đi vào không ngần ngại. Thấy thế tôi cũng phải vào theo, nhưng nào ngờ vừa vào cửa cả lũ đã muốn quay ra.
– Á! Á! Á! – Julia hét toáng lên.
Khung cảnh quá khủng khiếp. Quầy tiếp tân be bét máu, 2 cái xác không đầu của 2 chị tiếp tân nát bét đang gục trên bàn. Cả đại sảnh be bét nơi đâu cũng có 1 hoặc 2 vết máu khô loang lổ. Có vẻ họ đã bị giết tầm khoảng hơn 1 tuần.
Cả bọn rùng mình toan quay ra cửa, thì có tiếng *Ruỳnh Ruỳnh* kế tiếp là một đống gạch và xi măng đổ sập xuống chặn cửa. Tôi nghĩ trong đầu “Chắc là tầng trên bị sập, nhưng sao lại đúng lúc thế cơ chứ?”
– Graaaaa! – Thương hét toáng lên.
– Vậy là chúng ta không thể quay lại rồi, tiếp tục đi vào trong thôi! – Hùng vẫn rất bình tĩnh.
Chúng tôi tiếp tục tiến vào sâu hơn xem sao, đi dọc các hành lang chỉ toàn là máu be bét các bức tường trắng. Có vẻ các bác sĩ và bệnh nhân đều đã bỏ mạng tại đây.
*Oe oe* Tôi giật mình quay lại phía sau.
Một cô gái mặc áo bệnh nhân đang bế một em bé trên tay, thằng bé không ngừng khóc.
– Cô gì ơi! Cô là người sống sót duy nhất ở đây hả? – Tôi tiến lại gần hỏi.
– GRAAAA! – Tôi giật bắn mình bỏ chạy.
Cô ta không có mi mắt, mồm thì bị khâu lại, da mặt nổi đầy gân guốc. Cả bọn thấy tôi chạy, thì cũng sợ mất vía mà chạy theo.
Chạy được một đoạn, thì cả bọn dừng lại cố gắng bình tĩnh. Tôi không chắc cô ta là thứ gì, nhưng cô ta chắc chắn không phải người.
– I’m scared! (Tôi sợ lắm) – Julia mắt ướt ướt, hoảng loạn.
– Calm down! (Bình tĩnh nào) – Tôi cố gắng trấn tĩnh Julia.
Cô ấy nhìn tôi rồi hít một hơi dài, có lẽ cô ấy đã bình tĩnh được một chút. Tôi quay sang nhìn Hùng, cậu ấy vẫn rất điềm tĩnh, thật đáng khâm phục.

Đi một lúc tham quan hành lang mà đã đến giữa trưa, Hùng nhìn đồng hồ rồi lấy balo ra chia đồ ăn cho chúng tôi. Bị bất tỉnh lâu như vậy nên cũng đói meo, tôi lấy luôn cái bánh kinh đô không ngần ngại. Bỗng một mảnh kí ức quay lại với tôi, tôi nhìn thấy mình đang đi xin việc và trong lúc đợi tôi đã ăn một cái y chang. Có lẽ đó là lúc thảm họa này chưa đến, giờ đây ngoài kia không biết có ai còn sống sót không. Nhưng giờ thì chúng tôi phải ra khỏi đây đã, tôi chắc chắn có kẻ nào đó đã cố tình sắp đặt cho khối bê tông đó chặn cửa.
*Pặc* Hùng bỗng nhiên giữ vai tôi kéo lại.
Bây giờ tôi mới từ trên chín tầng mây xuống, tôi ngước mắt lên đầy kinh hãi. Một hành lang dài tăm tối hiện ra trước mắt tôi, cả hành lang chỉ có vài bóng đèn neon lắp cách khá xa nhau, một số còn bị chập cháy nữa. Đứng cuối hành lang là một cô y tá đầu vẹo sang một bên, cô ta đang nhìn bọn tôi chằm chằm. Chúng tôi bước chân sang đâu, cô ta ngoái theo đến đó. Chân cô ta khập khễnh, một tay cầm dao mổ, còn tay kia cầm ống tiêm.
– Hùng! Ta làm gì đây? – Tôi quay sang hỏi ý kiến nó.
– Để tôi nghĩ đã! – Mặt Hùng vẫn bình tĩnh ngang nhiên.
Chả hiểu sao thằng Hảo lại đi về phía cô ta nữa, tôi nhìn theo cố gọi nó lại:
– Hảo! Hảo! Cậu đi đâu đấy?
Nó không thưa, cũng không thèm ngoái lại nhìn tôi. Thôi rồi, giờ thằng Hảo đang đứng trước mặt cô ta, hai người chỉ cách nhau có vài cm. Cô y tá cười điên loạn, rồi vung dao mổ lên.
*XOẸT* Một đường rạch khá lớn xuất hiện trên cái bụng phệ của thằng Hảo.
Tất cả lòng phèo hay là cả bữa trưa của nó đều theo đó tuồn ra hết. Chứng kiến cảnh tượng đó, tôi gục xuống nôn thốc, nôn tháo. Bọn con gái đằng sau tôi thì cứ gào khóc. Lại một mảnh kí ức nữa lóe lên trong đầu tôi, tôi thấy mình đang dạy một cô gái ném lựu đạn”
“Lựu đạn ư? Tôi cũng chẳng biết đây là một kí ức của tôi hay là một ảo giác do trấn thương đầu gây ra nữa”. Muốn biết thì phải thử thôi, nghĩ vậy tôi nhặt một viên bê tông vỡ trên mặt đất. Nhắm về phía con quỷ cái kia, rồi cẩu viên bê tông về phía nó.
*CRAZZ* Không ngờ viên bê tông đó lại văng trúng nó, đầu nó bị nát mất một nửa, nó ngã huỵch ra sàn co giật.
Vậy đó là kí ức thật, vậy tại sao tôi lại dạy cô gái đó ném lựu đạn cơ chứ? Có lẽ chuyện đó có liên quan gì đó đến sự sụp đổ của thế giới này.
– Tích tắc! Tích tắc! Đến giờ mổ rồi! – Một giọng nói phát ra từ phía bóng tối sau lưng bọn tôi.
Tôi quay đầu lại cố nhìn xem tiếng động đang phát ra từ đâu. Cái áo phẫu thuật xanh nhạt dần dần lộ ra ánh sáng. Cái tay hắn thò ra trước, cùng một con dao mổ be bét máu.
Tác giả: Huy Diệt
(Còn tiếp)



Source

Advertisement

spot_img

Chương 1: nhà ma ...

https://www.facebook.com/groups/1181383472053293/permalink/2022776317914000 supported Tags: 1181383472053293_2022776317914000 , 2022776317914000 , (function(d, s,...

THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI...

👻🔥👻 THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI NHÂN DỊP THÁNG CÔ...

Kẻ giết người đáng...

Kẻ giết người đáng sợ nhất nước Mỹ –...

Tác phẩm đầu tay...

Tác phẩm đầu tay của e nên các bác...

Truyện lần này dài...

Truyện lần này dài rồi nhá😁 LINH NHÂN Chương 1: Linh...

Lại một câu chuyện...

Lại một câu chuyện thảm khốc của một tác...

Chương 1: nhà ma “Cho nên người con gái ấy, thật sự chết trong căn nhà đó hả?” …

https://www.facebook.com/groups/1181383472053293/permalink/2022776317914000 supported Tags: 1181383472053293_2022776317914000 , 2022776317914000 , (function(d, s, id) { var js, fjs = d.getElementsByTagName(s); if (d.getElementById(id)) ...

THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI NHÂN DỊP THÁNG CÔ HỒN Ở NHÀ TRÁNH CÔ VI Tên truyện: KỲ TH…

👻🔥👻 THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI NHÂN DỊP THÁNG CÔ HỒN Ở NHÀ TRÁNH CÔ VI 🔥 Tên truyện: KỲ THI CHẾT CHÓC 🔥 Tác giả: Hắc...

Kẻ giết người đáng sợ nhất nước Mỹ – Carl Panzram(p1) Carl Panzram là một kẻ giế…

Kẻ giết người đáng sợ nhất nước Mỹ – Carl Panzram(p1) Carl Panzram là một kẻ giết người hàng loạt hung ác vào bậc nhất...

Tác phẩm đầu tay của e nên các bác dơ cao đánh khẽ hộ e, ko biết có hay ko nên c…

Tác phẩm đầu tay của e nên các bác dơ cao đánh khẽ hộ e, ko biết có hay ko nên cứ post bừa...

Truyện lần này dài rồi nhá LINH NHÂN Chương 1: Linh nhân. Truyền thuyết kể …

Truyện lần này dài rồi nhá😁 LINH NHÂN Chương 1: Linh nhân. Truyền thuyết kể rằng: Linh nhân – Một loài sinh vật...

Lại một câu chuyện thảm khốc của một tác giả cuồng bi kịch [ÁC QUỶ] Chương 1: S…

Lại một câu chuyện thảm khốc của một tác giả cuồng bi kịch Chương 1: Sai lầm của con người. "Xịch...xịch...xịch" Tiếng đẩy...

Đây là tác phẩm mới của mình và cũng là tác phẩm mình dồn nhiều tâm huyết vào nh…

Đây là tác phẩm mới của mình và cũng là tác phẩm mình dồn nhiều tâm huyết vào nhất. Mọi người đọc và nhận...

XE MA ÁM, NHÀ GIẤU TRĂN Bước vào bên trong thì thấy hóa ra là một gian phòng kín…

XE MA ÁM, NHÀ GIẤU TRĂN Bước vào bên trong thì thấy hóa ra là một gian phòng kín, Nguyệt Bính bấm công tắc đèn,...

“CÔ DÂU LÀ… RẮN!” Chỉ trong tích tắc chiếc khăn voan che mặt cô dâu bay lên r…

"CÔ DÂU LÀ... RẮN!" Chỉ trong tích tắc chiếc khăn voan che mặt cô dâu bay lên rồi hạ xuống, Nam Qua thấy được một...