Đây là tác phẩm mới của mình và cũng là tác phẩm mình dồn nhiều tâm huyết vào nh…


Đây là tác phẩm mới của mình và cũng là tác phẩm mình dồn nhiều tâm huyết vào nhất. Mọi người đọc và nhận xét nha.
[NGƯỜI ĐÀN BÀ MẶC ĐỒ ĐEN]
Tác giả: Huy Diệt
Thể loại: Ngôn tình, kinh dị

Sét đánh ngang bầu trời đêm yên ả, kéo theo đó là một loạt tiếng ồn của cơn mưa rào. Căn biệt thự đứng sừng sững mặc cho mưa gió, các cánh cửa sổ bật tung ra va vào nhau lạch cạch.

Tại tầng hai bên trong căn biệt thự, một người đàn bà mặc một chiếc váy liền màu đen tuyệt đẹp đang cố trườn xuống cầu thang để thoát khỏi thứ gì đó. Một tay bà ta đang ôm chặt bên hông, máu ứa ra rất nhiều.

“Có ai không? Cứu tôi với…”

Giọng nói khàn khàn của bà ta thét lên thật thê thảm, đứng trước cái chết cận kề, người đàn bà cố lết thêm vài bậc nữa trước khi bị một cánh tay kéo tóc lại và đâm đến khi sàn được nhuộm bằng máu.

Con dao được thả xuống ngay trước mặt bà ta, kẻ ra tay là một người đàn ông. Hắn ta hơi tỏ vẻ sợ hãi, rồi hắn chạy vội lên tầng. Người đàn bà mặc bộ váy đen bị bỏ lại nằm đó, bà ta chua xót và đau đớn. Người đàn bà nắm chặt tay, miệng liên tục lẩm bẩm một cách yếu ớt:

“Ta sẽ trả thù!…ta sẽ trả thù!…trả thù…trả thù!”

Đã có rất nhiều vụ giết người ghê tởm thế này rồi, nạn nhân thường phải chết một cách đau đớn, nhưng điều đáng sợ ở đây là người đàn bà vừa mới tắt thở. Môi bà ta bỗng thâm sì lại, hai hốc mắt máu cứ thế trào ra, miệng bà ta mở lớn máu tuôn xối xả từ trong ra. Cả cơ thể bà ta co quắp.

Cơn mưa cũng lớn dần theo, từng tia sét đùa nghịch xung quanh căn biệt thự. Mặt trăng trốn vào tầng mây, dường như nó không muốn phải chứng kiến cảnh tượng hãi hùng này. Tiếng thở của người đàn bà yếu dần rồi vụt tắt, cả căn nhà xộc lên một mùi máu tanh kì dị.

Chương 1 – CHIẾC NHẪN HỒNG NGỌC

Ánh nắng dịu nhẹ chiếu qua khe cửa sổ, tiếng chim lanh lảnh trên ngọn cây sấu báo hiệu ngày mới đã bắt đầu. Hiểu Lam đá tung chăn, cô lồm cồm bò dậy tắt chuông điện thoại đi để ngủ tiếp, nhưng rất tiếc là cô không thể thực hiện được kế hoạch đó

Tiếng gõ cửa vang lên, mỗi lúc một nhanh, nó dồn dập như muốn nói rằng “Này cô kia! Dậy nhanh đi, người ta đang có việc gấp lắm rồi nè”. Hiểu Lam nhăn nhó, cô nhảy xuống giường rồi tiến về phía cánh cửa, vặn nắm đấm cửa cô mở to đôi mắt ngọc ngạc nhiên.

Đứng trước mặt cô lúc này là một anh chàng cao ráo, khuôn mặt sáng sủa, tóc được vuốt lên gọn gàng trông rất bảnh. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cổ áo được bẻ gọn gàng ngay ngắn, anh đeo một chiếc cà vạt đỏ thẫm càng làm tăng thêm vẻ thanh lịch nho nhã của một quý ông. Hiểu Lam mải ngước mắt ngắm nhìn, thì người đàn ông khẽ lên tiếng:

– Thế nào Hiểu Lam? Không định chào hỏi người bạn này à?

Câu nói của anh khiến cô bừng tỉnh. Hiểu Lam bỗng nhận ra người đàn ông đứng trước mặt cô là Đình Thiện – anh là thanh mai trúc mã của Hiểu Lam, 3 năm trước anh đã theo bố sang Mĩ để du học.

Hiểu Lam cười tươi kéo Đình Thiện ôm chặt vào lòng, cô khẽ vuốt vuốt lưng anh thủ thỉ:

– Tại cậu trông khác quá làm mình không nhận ra nổi, hì!

Nụ cười rạng rỡ của cô bạn răng khểnh làm Đình Thiện tan chảy, anh không nỡ trách mắng cô. Đình Thiện khẽ xoa đầu, rồi cười nhẹ một cái bỏ qua cho Hiểu Lam.

– Ủa, mà sao cậu có chìa khóa nhà mình? – Hiểu Lam ngớ người.

– À, lúc từ sân bay về mình có ghé qua nhà mẹ cậu trước, xong rồi bà ấy đưa tớ chìa khóa nhà cậu dặn mình khi đến phải làm cậu bất ngờ, nhưng mà nhớ cậu quá nên mình vội phóng ngay đến đây mà chưa chuẩn bị gì cho cậu cả. – Đình Thiện xoa đầu khẽ mỉm cười.

Hiểu Lam nhìn anh từ đầu đến chân một lần nữa. Ngay cả thanh mai trúc mã của mình cũng còn suýt chút nữa là không nhận ra rồi. Từ hồi còn học cấp 3, Đình Thiện luôn để tóc mái lụp xụp, kèm theo đó là cặp kính dày cộm. Còn bây giờ đây, đứng trước mặt cô lại là một anh chàng thanh lịch thế này, cặp kính đã biến mất, quả tóc mái lụp xụp cũng biến mất theo.

– Vậy giờ chúng ta sang nhà Anh Thư tụ họp chứ nhỉ? – Đình Thiện gợi ý.

Hiểu Lam vui vẻ đồng ý, Đình Thiện liền đưa cô đến nhà Anh Thư bằng xe của mình. Anh vừa đi vừa ôn lại kí ức của mình với Hiểu Lam, tim cô đập rộn cả lên, Hiểu Lam mong ngóng được nhìn thấy nét mặt của Anh Thư khi cô ấy nhìn thấy Đình Thiện.

Đi được một lúc, hai người họ dừng xe trước một cổng nhà Anh Thư, Đình Thiện bước xuống xe gọi cửa. Đứng đợi một lúc thì Anh Thư chạy ra mở cổng, cô lách cách mở 3 lớp khóa để kéo cánh cổng nặng trịch làm bằng gỗ lim ra.

– Ủa, cậu kiếm đâu ra chiếc xe này thế Hiểu Lam? – Anh Thư ngơ ngác hỏi.

Hiểu Lam không nói gì, cô chỉ khẽ ôm miệng cười rồi kéo Đình Thiện đang núp sau chiếc xe ra đứng trước mặt Anh Thư. Đình Thiện ấp úng phân bua:

– Cái này không phải mình cố ý đâu nhá…là do Hiểu Lam không cho mình ra chào cậu. – Đình Thiện xoa đầu khó xử.

Anh Thư vui mừng khôn xiết, cô ôm anh chặt anh vào, rồi kéo hai người vào nhà. Cả ba bước vào trong căn biệt thự, thực sự nội thất bên trong rất đẹp! Tất cả đều do những thợ thủ công điêu khắc giỏi từ bên nước ngoài về, chạm trổ của những bức tường sinh động như nó đang sống vậy.

Thanh Thanh bước từ trên lầu xuống nhìn họ, cô là chị gái của Anh Thư. Thanh Thanh là tiểu thư nhà giàu, tính tình của cô lạnh lùng không giống ai. Cách ăn mặc của cô quyền quý toát lên một vẻ lạnh lùng sang trọng, đến nay cô vẫn còn độc thân vì chưa có ai có thể chinh phục được trái tim lạnh lẽo của vị tiểu thư đài các.

– Họ là bạn em à? – Thanh Thanh lạnh lùng hỏi.

– Chị không nhớ họ à? Họ là bạn thân đó. – Anh Thư đáp.

– Ờ, cứ vui vẻ như ở nhà nhé. – Thanh Thanh nói rồi đi xuống bếp.

Anh Thư bưng nước lên mời các bạn của mình. Anh Thư có phong cách hết sức độc đáo, hợp thời trang; muốn biết hiện đang mốt loại nào chỉ cần nhìn cách cô ăn mặc là rõ. Tuy cũng là tiểu thư nhà giàu, nhưng cô không hề lạnh lùng hay coi thường người khác, cô là dạng yểu điệu thục nữ.

Ngồi ôn lại kỉ niệm một chút, thì Anh Thư lôi ra chiếc nhẫn hồng ngọc sáng lóa cho mọi người xem. Cô đặt chiếc nhẫn lên bàn, mọi người ai cũng trầm trồ nhìn vào nó. Đó là một chiếc nhẫn bằng vàng có đính một viên hồng ngọc to tròn, nhìn nó mặc dù không khác những chiếc nhẫn khác là bao, nhưng nó có một sức hút lạ lùng khiến ai cũng say mê và muốn sở hữu nó.

– Nè, cậu kiếm được nó ở đâu vậy Anh Thư? – Hiểu Lam háo hức, cô không ngồi yên được. Hiểu Lam bị nó quyến rũ, cô chỉ muốn đeo ngay nó vào tay mình.

– À, mình thắng được nó ở một buổi đấu giá gần đây. – Anh Thư đắc chí khoe khoang.

Cả ba như bị chiếc nhẫn thôi miên, họ cứ dán mắt vào nó không rời. Anh Thư bỗng cất chiếc nhẫn đi, cô đứng dậy uống cạn cốc nước rồi hứng khởi tuyên bố:

– Hôm nay đang có đầy đủ các bạn ở đây, hay là chúng mình đi tiệc tùng ha?

– Phải đấy! Hồi ở bên Mĩ bận muốn chết, nay được về đây tha hồ rong chơi tại sao lại từ chối lời đề nghị nhỉ. – Đình Thiện đứng dậy tán thành.

Chương 2 – BỊ ÁM

Vậy là bốn người bọn họ đã quyết định đi dự tiệc vào tối nay.

Thanh Thanh bước ra từ sau cánh cửa phòng thay đồ; cô đã thay đồ từ khi nào không hay, mọi người đều quay sang nhìn cô bằng ánh mắt kinh ngạc. Thanh Thanh mặc một chiếc Sườn xám màu lam ngọc bám sát vòng eo thon thả của cô.

– Chị đẹp quá Thanh Thanh! – Hiểu Lam không nhịn được thốt lên.

Thanh Thanh không nói gì, cô khẽ gật đầu cười mỉm một cái. Bước xuống cầu thang một cách kiêu hãnh, cô khẽ xoay một vòng để làm cho cái anh chàng điển trai Đình Thiện kia phải trầm trồ. Đến cả Anh Thư – một tiểu thư nhà giàu vẫn phải tấm tắc khen đẹp, thật đúng là tiểu thư nhà tài phiệt!

Thanh Thanh bước đến chỗ Anh Thư rồi lấy đi chiếc nhẫn, cô nhẹ nhàng đeo vào ngón giữa của mình trước ánh mắt tiếc nuối của Anh Thư. Cô lạnh lùng tuyên bố:

– Hôm nay chị phải gặp con trai của tập đoàn Du Minh, nên chị cần nó để gây ấn tượng mạnh với anh ta.

Thanh Thanh vớ lấy chiếc túi xách của mình trên kệ rồi leo lên một chiếc xe màu đen đậu trước sân. Mọi người vẫy tay theo chào cô, nhưng Thanh Thanh không để ý cho lắm.

– Vậy giờ chúng ta đi đâu trước đây? – Đình Thiện nói bằng giọng hào hứng.

– Ưm, để xem nào. Chúng ta về làng quê chơi đi. – Anh Thư vui vẻ đề xuất.

Hai người kia nghe vậy thấy cũng hợp lí, nên nhất trí ngay. Ba người bọn họ thay đồ rồi nhảy lên xe Đình Thiện, anh đánh xe ra khỏi cổng nhà Anh Thư rồi lái xe về thị trấn. Họ trông có vẻ rất vui, vừa đi cả ba vừa hát.

Trong thị trấn vắng lặng; hình như mọi người đã đi làm hết, chỉ có vài tiếng chim hót trên cành cây, tiếng hót cứ lanh lảnh, lúc to, lúc lại nhỏ. Xung quanh thị trấn được bao phủ bởi rừng, chỉ có một con đường mòn dẫn ra.

Bọn Hiểu Lam bước xuống xe ngắm nghía khung cảnh xung quanh; thật là một bức tranh làng quê đẹp mê li! Họ bước vào quán ăn gọi ba xuất cơm. Hiểu Lam, Đình Thiện và cả Anh Thư đều muốn thưởng thức lại vị cơm quê giản dị thơm ngon.

Ăn xong, Hiểu Lam ngồi im lặng trên ghế, tay cô ẵm một con mèo trắng nhỏ, nó ngoan ngoãn ngồi im cho cô vuốt ve; chẳng hiểu con mèo từ đâu mà ra. Anh Thư thì chạy ra chơi ô ăn quan với mấy đứa nhỏ gần đấy. Đình Thiện khẽ lắc đầu cười, anh đi trả tiền ăn rồi lôi điện thoại ra nghịch.

Bọn Hiểu Lam say mê làm đủ trò trong thị trấn. Màn đêm dần buông xuống, Đình Thiện đi giục hai cô bạn của mình về xe để còn đi dự tiệc. Đình Thiện lái xe băng băng trên con đường đêm, ở ghế sau Anh Thư và Hiểu Lam đang song ca có vẻ rất vui nhộn.

Đình Thiện vừa lái xe vừa cười, anh lắc lư theo điệu song ca. Bỗng Đình Thiện chợt thấy có một bóng đen vụt qua chiếc gương chiếu hậu trong xe. Anh giật mình nhìn lại gương thì chả thấy có cái gì cả. Đình Thiện lạnh sống lanh, anh bắt đầu tăng tốc để mau chóng thoát ra khỏi tuyến đường này.

Con đường đêm vắng vẻ hiu quạnh; hai bên chỉ toàn rừng là rừng, càng toát lên vẻ đáng sợ rùng rợn của con đường. Đình Thiện đã bình tâm lại, anh kiểm tra gương chiếu hậu một lần nữa. Một dòng điện chạy dọc sống lưng anh, Đình Thiện không tin nổi vào mắt mình nữa; ở ghế sau xe có một người phụ nữ gục đầu không nhìn rõ mặt, cô ta mặc một chiếc áo trắng be bét máu khô, cô ta đang ngồi cạnh Hiểu Lam, trong khi hai cô gái không hề hay biết.

– Hiểu…Hiểu Lam à! Cậu không trông thấy gì sao? – Đình Thiện lắp bắp nói, răng anh va vào nhau “lạch cạch”, phần vì gió lạnh, song phần lớn vẫn là vì sợ.

– Nhìn thấy cái gì cơ? – Hiểu Lam hỏi lại, khuôn mặt cô ngơ ngác ngây thơ.

Cô ta vẫn ngồi ở đó, tóc rũ rượi xuống sàn xe. Chợt cô ta ngẩng mặt lên. Đình Thiện giật bắn mình, hai con mắt trắng dã đang nhìn anh chằm chặp; máu trên đầu cô ta cứ đổ xuống mặt mãi không ngừng. Đình Thiện sợ hãi tái xanh mặt, tay anh run cầm cập không dám quay đầu lại.

Trong gương Đình Thiện thấy cô ta bò như con vật tiến sát đến chỗ anh. Đình Thiện cảm nhận được hơi thở hôi thối đang phả vào cổ anh. Người anh run lên bần bật, tóc gáy anh dựng hết cả lên trông như con chim bị điện giật vậy.

Đình Thiện lấy hết can đảm quay đầu lại. Anh kinh ngạc khi thấy mọi thứ vẫn bình thường, chẳng có thứ gì xảy ra cả. Đình Thiện cứ ngỡ mình mơ, anh thở phào nhẹ nhõm, song vẫn chưa hết run.

Đình Thiện thấy trong người hơi lạnh, anh cứ có cảm giác trĩu nặng ở trên gáy. Anh bất giác đảo mắt lên gương chiếu hậu, mồ hôi anh vã ra như tắm; thân thể anh cứng đờ ra không nhúc nhích. Lại là người phụ nữ lúc nãy, cô ta đang ôm chặt sau gáy của anh; tạo tư thế như anh đang cõng cô ta.

Đình Thiện cảm nhận được hai cánh tay đang vuốt ve qua lại gáy anh, Đình Thiện nhấn ga tăng tốc; anh chỉ muốn thoát khỏi đây mau mau chóng chóng. Đình Thiện nghĩ thầm “Chắc mình làm việc mệt mỏi quá nên sinh ra hoang tưởng thôi!”

– Đình Thiện! Tự dưng cậu tăng tốc làm gì thế. – Hiểu Lam lo lắng hỏi.

Đình Thiện không nói được, môi anh dính vào nhau; tiếng răng va vào nhau vang lên tiếng “lập cập”. Con ma nữ thè cái lưỡi dài ngoằng từ từ quấn quanh cổ anh ướt nhẹp. Đình Thiện không chịu nổi nữa, anh thắng ga phanh gấp lại.

Hai cô gái đằng sau đang hát thì bị dừng lại đột ngột, họ lao người về phía trước cắm cả đầu vào ghế trước. Hiểu Lam bò lồm cồm ngồi dậy, cô lấy tay ôm đầu trách móc Đình Thiện:

– Đình Thiện! Cậu tính giết chúng mình luôn hả???

– Đầu mình đau quá! – Anh Thư lên tiếng.

Không có tiếng Đình Thiện đáp lại, Hiểu Lam liền ngó đầu lên phía trước xem đã có chuyện gì xảy ra với anh. Trên ghế tài xế, Đình Thiện đang ngồi đó; tay anh dán chặt vào vô lăng, mồ hôi vã ra như tắm; mặt anh như kẻ mất hồn.

– Đình Thiện!!! – Hiểu Lam thét lên.

Tiếng thét của Hiểu Lam kéo Đình Thiện về thực tại, anh quay ra đằng sau xem hai cô có bị thương ở đâu không, rồi vội vàng phân bua:

– Các cậu không hiểu đâu, lúc nãy có một con ma nữ toàn thân là máu bám trên cổ mình.

Đình Thiện cố gắng làm cho họ tin anh vừa mới gặp ma, nhưng cái mà anh nhận được là ánh mắt ngờ vực và thất vọng của Anh Thư và Hiểu Lam. Đình Thiện thấy vậy cũng không còn cách nào khác, anh đành nhấn ga trở hai cô gái về thành phố và mong rằng con ma nữ kia đừng có đến ám anh nữa.

Vừa mới nhấn ga đi được một lúc, Đình Thiện lại có cảm giác lưng mình lành lạnh, anh chậm rãi nhìn lên gương chiếu hậu. Đập vào mắt anh là con ma nữ lúc nãy; lần này nó ngồi trên cổ Anh Thư và nó đang mỉm cười điên dại.

Đình Thiện kinh hãi quay phắt người lại, nhưng không thấy nó đâu, anh liền nhìn lên gương chiếu hậu một lần nữa; nó vẫn ở đó nhìn anh và cười. Đình Thiện run bắn người, đang không biết xử trí thế nào thì trước đầu xe xuất hiện một bóng người. Anh vội thắng xe lại.

Hiểu Lam cũng đã nhìn thấy cái bóng đó.

– Hình như chúng ta đâm phải ai đó rồi. – Hiểu Lam lo lắng bước xuống xe.

Đình Thiện lấy hết can đảm, anh nhìn lên gương chiếu hậu một lần nữa, nhưng lần này thì không có gì. Đình Thiện bước xuống xe xem mình vừa tông phải cái gì, anh tiến lại gần cái bóng đen nằm im lìm trên mặt đường.

Đó là cái bóng của một người đàn ông.

– Anh không sao chứ? Anh có đứng dậy nổi không vậy? – Đình Thiện đưa tay ra.

Cái bóng đen khẽ cựa quậy, rồi ngẩng mặt lên nhìn Đình Thiện. Đình Thiện nheo mắt cố nhìn rõ khuôn mặt ông ta, anh bỗng giật mình vội vàng lùi lại phía sau. Người đàn ông kia không có mũi miệng, hay tai. Trên khuôn mặt đen ngòm kia, chỉ có mỗi đôi mắt to kinh khủng đang nhìn chằm chặp vào anh.

Đình Thiện chẳng nói chẳng rằng, anh vội cầm lấy tay Hiểu Lam kéo vào trong xe. Đình Thiện nhấn ga phóng đi, chiếc xe lăn bánh nhanh chóng, kẹp cả lên người gã đàn ông kia.

Hiểu Lam ôm chặt Anh Thư, từ bé đến lớn cô chưa bao giờ nhìn thấy thứ gì kì dị đến thế. Nó chắc chắn không phải con người. Chiếc xe lao như bay trong màn đêm thanh vắng, Anh Thư nhìn hai người mà ngơ ngác không hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra.

Đình Thiện lái xe như bay, cùng với tay lái lụa của anh; chỉ trong chốc lát chiếc xe trở ba người họ đã về đến thành phố.




Source

Advertisement

spot_img

Chương 1: nhà ma ...

https://www.facebook.com/groups/1181383472053293/permalink/2022776317914000 supported Tags: 1181383472053293_2022776317914000 , 2022776317914000 , (function(d, s,...

THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI...

👻🔥👻 THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI NHÂN DỊP THÁNG CÔ...

Đang buồn chán ko...

Đang buồn chán ko muốn viết truyện nữa. Nhưng...

Kẻ giết người đáng...

Kẻ giết người đáng sợ nhất nước Mỹ –...

Tác phẩm đầu tay...

Tác phẩm đầu tay của e nên các bác...

Truyện lần này dài...

Truyện lần này dài rồi nhá😁 LINH NHÂN Chương 1: Linh...

Chương 1: nhà ma “Cho nên người con gái ấy, thật sự chết trong căn nhà đó hả?” …

https://www.facebook.com/groups/1181383472053293/permalink/2022776317914000 supported Tags: 1181383472053293_2022776317914000 , 2022776317914000 , (function(d, s, id) { var js, fjs = d.getElementsByTagName(s); if (d.getElementById(id)) ...

THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI NHÂN DỊP THÁNG CÔ HỒN Ở NHÀ TRÁNH CÔ VI Tên truyện: KỲ TH…

👻🔥👻 THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI NHÂN DỊP THÁNG CÔ HỒN Ở NHÀ TRÁNH CÔ VI 🔥 Tên truyện: KỲ THI CHẾT CHÓC 🔥 Tác giả: Hắc...

Đang buồn chán ko muốn viết truyện nữa. Nhưng bỗng dưng có người cho động lực, n…

Đang buồn chán ko muốn viết truyện nữa. Nhưng bỗng dưng có người cho động lực, nên vẫn viết😅 ẢO MỘNG Chương 1: Bắt đầu cuộc...

Kẻ giết người đáng sợ nhất nước Mỹ – Carl Panzram(p1) Carl Panzram là một kẻ giế…

Kẻ giết người đáng sợ nhất nước Mỹ – Carl Panzram(p1) Carl Panzram là một kẻ giết người hàng loạt hung ác vào bậc nhất...

Tác phẩm đầu tay của e nên các bác dơ cao đánh khẽ hộ e, ko biết có hay ko nên c…

Tác phẩm đầu tay của e nên các bác dơ cao đánh khẽ hộ e, ko biết có hay ko nên cứ post bừa...

Truyện lần này dài rồi nhá LINH NHÂN Chương 1: Linh nhân. Truyền thuyết kể …

Truyện lần này dài rồi nhá😁 LINH NHÂN Chương 1: Linh nhân. Truyền thuyết kể rằng: Linh nhân – Một loài sinh vật...

Lại một câu chuyện thảm khốc của một tác giả cuồng bi kịch [ÁC QUỶ] Chương 1: S…

Lại một câu chuyện thảm khốc của một tác giả cuồng bi kịch Chương 1: Sai lầm của con người. "Xịch...xịch...xịch" Tiếng đẩy...

XE MA ÁM, NHÀ GIẤU TRĂN Bước vào bên trong thì thấy hóa ra là một gian phòng kín…

XE MA ÁM, NHÀ GIẤU TRĂN Bước vào bên trong thì thấy hóa ra là một gian phòng kín, Nguyệt Bính bấm công tắc đèn,...

“CÔ DÂU LÀ… RẮN!” Chỉ trong tích tắc chiếc khăn voan che mặt cô dâu bay lên r…

"CÔ DÂU LÀ... RẮN!" Chỉ trong tích tắc chiếc khăn voan che mặt cô dâu bay lên rồi hạ xuống, Nam Qua thấy được một...