Lại một câu chuyện thảm khốc của một tác giả cuồng bi kịch [ÁC QUỶ] Chương 1: S…


Lại một câu chuyện thảm khốc của một tác giả cuồng bi kịch
[ÁC QUỶ]

Chương 1: Sai lầm của con người.
“Xịch…xịch…xịch”
Tiếng đẩy bánh xe của bàn dụng cụ vang lên trong khu bệnh viện vắng, các bác sĩ đang cố gắng cứu sống một ai đó.

Không nhầm rồi, đây chắc chắn không phải là bệnh viện. Khung cảnh này là phòng thí nghiệm, còn kia cũng không hẳn là bác sĩ.

Những con người này đang cố gắng thí nghiệm một cái gì đó. Trên giường phẫu thuật kia là một bé trai tóc bạch kim khá hiếm, nó đang hấp hối. Những tiếng réo nhau của các bác sĩ xôn xao:

– Nhanh lên! Tiêm Sipit cho nó!

– Không ổn! Nó sắp chết rồi!

– Bằng mọi giá phải cứu sống được nó!

Trong bản báo cáo có nói về việc nghiên cứu đứa trẻ này, nó bị bỏ rơi từ nhỏ. Nên một nhóm nhà sinh học đã nhặt nó về để thí nghiệm.

Họ tiêm cho nó đủ mọi loại chất, đủ mọi huyết thanh. Thứ họ muốn có là một vũ khí sinh học nguy hiểm và biết nghe lời. Nhưng có vẻ nó sắp chết, mục đích của họ sắp đi tong rồi.

– Có nhịp thở rồi! Nó chưa chết và vẫn không có dấu hiệu đào thải tạp chất ra!

Vậy là một siêu chiến binh đã ra đời, nhưng nó vẫn còn là một đứa trẻ. Trong bản báo cáo còn thấy ghi là nó còn có một cô em gái sinh đôi, nhưng đã được để ở phòng khác. Đứa bé gái thì bị hành nhẹ hơn, vì nó hơi yếu ớt.

….

– Nhìn kìa! Thằng bé tỉnh rồi!

Cậu bé từ từ mở đôi mắt nhắm nghiền kia ra, ánh đèn chiếu vào mắt cậu ta làm một vẻ long lanh đến lạ.

Ánh mắt cậu bé yếu ớt thăm dò những người đứng xung quanh cậu, cậu ta mỉm cười tỏ vẻ biết ơn. Có vẻ cậu ta tưởng những người này đã cứu cậu, nhưng cậu đâu biết rằng những tên này mới là kẻ lôi câu vào tình trạng này.

Basic – Người cầm đầu chiến dịch này, ông ta có IQ lên đến 160. Dù khá thông minh, nhưng các chi của ông ta lại bị teo nhỏ. Không can lòng về thể trạng yếu ớt của mình, Basic đã lên kế hoạch này để tạo ra một cỗ máy chỉ biết nghe lệnh.

Basic dồn cả tâm huyết vào đứa bé trai này. Ông ta tạo nên đứa trẻ này theo hình tượng mà ông ta muốn trở thành. Basic tiến tới bên giường đứa trẻ thều thào:

– 1688094 đứng lên cho ta xem nào!

Đứa bé run run cố đứng lên bằng đôi chân yếu ớt của mình, nhưng lại không thể và nó gục ngã. Điều này làm Basic rất tức giận, ông ta đã cho đập nát hai chân của 1688094 và thay lại khung xương bằng máy.

Basic cho phép tiến hành phẫu thuật cắt bỏ dây thần kinh cảm xúc. Ông ta bắt đầu tiến hành ghép chip vào não bộ để tạo ra những suy nghĩ logic.

Những việc ông ta lên kế hoạch, tưởng chừng như là viển vông. Nhưng không, nó đã thành công với bộ não phi thường của Basic. Đứa trẻ tỉnh lại với đôi mắt vô hồn, Basic khoan thai bước đến ngắm nghía sản phẩm của mình.

“PẶC”

Đứa trẻ với tay nắm chặt cổ Basic trước sự kinh hãi của các nhà sinh học. Họ xông vào định cản, nhưng đã quá muộn. Những tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng đồ đổ vỡ kêu loảng xoảng. Tất cả chỉ diễn ra trong vòng vài phút ngắn ngủi.

Một cậu bé trần như nhộng đứng giữa đống xác tanh mùi máu. Kẻ thì bị mất tay chân, kẻ thì bị chia làm ba khúc, lìa đầu. 1688094 bỏ con dao trên tay xuống, rồi đẩy của bước ra ngoài.

– Có ai ở đây chứ?

Tiếng vọng vang ra cuối hành lang, rồi lại vọng lại. Không một ai trả lời, cậu liền cúi xuống đất nhặt một cái máy cưa mini dùng trong phẫu thuật để đi tìm em gái mình.

“ROẸT ROẸT”

Tiếng cưa máy vang lên, cánh cửa bị cắt làm đôi. Cả căn phòng trống không, chỉ có mỗi mình một bé gái tóc bạch kim ngồi đó. Cô bé khóe mắt rưng rưng, giọng run lên:

– Anh…trai?

– Ừ, anh đây! Cùng về nhà nào!

Cậu bé người be bét máu, cõng trên lưng là cô em gái bé bỏng. Hai người đi xuyên đêm, họ đi mãi mà không biết đường về. Người anh không hề tỏ ra mệt mỏi, nhưng cô em thì ngủ gục trên lưng.

– Hai đứa kia! Chúng mày vào địa phận của tao mà không xin phép à?

Một nam thanh niên xăm trổ bò dậy khỏi đống rác, tay cầm một chai rượi lăm le định ra bắt nạt hai anh em kia.

Cậu bé mặt tỉnh bơ ngẩng mặt lên nhìn hắn chằm chằm, ngón tay cậu ta bắt đầu cử động. Dự là tên gây sự kia sẽ chết trong vòng vài phút nữa.

– Tránh ra một bên!

Đứa bé trai ngẩng mặt lên nhìn tên kia với ánh mắt vô hồn, và không hề tỏ ra sợ hãi. Tên kia bắt đầu vã mồ hôi, hắn bắt đầu nhận ra đây không phải là một đứa trẻ bình thường.

– Mà…mày là thứ gì thế?

Tên ăn mày sợ hãi lùi ra đằng sau. Hắn nhận ra đứa trẻ kia có một cái gì đó thật sự đáng sợ, nó không hề bộc lộ tí cảm xúc nào liên quan đến con người.

Tên ăn mày sợ hãi vì ánh mắt vô hồn kia, hắn giơ chai rượi hướng về phía hai anh em mà giáng xuống.

“PẶC”

Nó đã bắt kịp chuyển động của tên kia và nắm chặt lấy cái chai.

– Quá…quái vật!

Hắn ta kêu lên, rồi bỏ chạy thoát thân. Tiếng kêu làm cho cô em gái tỉnh giấc, 1688095 dụi dụi mắt ngáp dài một cái:

– Anh ơi! Bao giờ thì chúng ta được về nhà ạ?

– Sớm thôi! Sẽ sớm thôi em à!

Cái bóng của hai đứa trẻ đáng thương rảo bước trong màn đêm của thành phố. Đi mãi mà không biết lối về, đi mãi mà không biết mình đi đâu.

Cuối cùng người anh cũng đã gục ngã mất rồi. Dù nó không phải con người, nhưng nó vẫn chỉ là một đứa trẻ. Trải qua bằng ấy chuyện mà vẫn sống đã là phi thường rồi, lại còn có thể đủ sức mà bộ hành một quãng đường dài thế này nữa.

Hai đứa trẻ nằm trong con hẻm tối thui, phơi sương ướt sũng cả tóc. May thay có hai vợ chồng đi qua và nhìn thấy, họ đã nhặt đứa trẻ về để nuôi nấng.

Có lẽ nhiều người nghĩ đây là một câu chuyện đẹp, nhưng không. Có quá nhiều bi kịch trong cái thế giới này, dù câu chuyện có hạnh phúc đến đâu thì trước đó nó đã phải đánh đổi rất nhiều thứ.

Hai vợ chồng nọ nuôi nấng hai anh em tới tận năm hai đứa 15 tuổi, nhưng họ vẫn không thấy người anh bộc lộ bất kì cảm xúc nào. Họ đã đặt tên cho hai đứa trẻ là Joseph Poster và Jane Poster.

Suốt mười mấy năm kể từ khi họ mang Joseph về nhà. Hắn chưa bao giờ cười, khóc, thậm chí là tức giận. Không một lần chạnh lòng, không một lần cảm thấy phấn khích. Joseph luôn mang cho mình khuôn mặt lặng thinh, với đôi mắt lạnh tanh.

Nhiều lần khi bà vợ tỉnh giấc đi uống nước giữa đêm, bà đã suýt đứng tim khi thấy Joseph đứng trong bóng tối. Mỗi lần thấy bà như thế, Joseph chỉ lẳng lặng nói một câu:

– Mẹ, con không ngủ được!

Hai vợ chồng rất lo lắng cho tình trạng của Joseph, nhưng dù đưa cậu đi chữa trị bao nhiêu lần đi nữa, thì các nhà tâm lí học cũng đành bó tay.

Joseph vô cảm đến đâu, thì Jane lại hòa đồng đến đấy. Jane thường xuyên chơi với mấy đứa trẻ gần nhà, cô thường đọc sách đến tối muộn mới chịu đi ngủ.

Một tối nọ, Jane chợt tỉnh giấc vì tiếng ồn quá lớn. Cô nhảy xuống giường, rồi nhẹ nhàng đi xuống gác xem có chuyện gì xảy ra.

Những cảnh Jane nhìn thấy sau đó thực sự làm cô kinh hãi. Joseph đang đứng đó trừng mắt nhìn cô, dưới chân là xác của hai vợ chồng kia. Cái bếp vẫn đang bật, chắc họ bị giết khi đang nấu món gì đó. Joseph thấy Jane bật khóc, thì bình tĩnh nói:

– Jane à, anh không muốn sống trong cái thế giới tẻ nhạt này nữa!

Joseph nạp lại đạn cho khẩu súng trên tay hắn, rồi để xuống đất đá sang cho Jane. Hắn nói tiếp:

– Nhưng anh cũng không muốn tự mình trục xuất mình ra khỏi thế giới này!

Jane nhớ lại những kí ức với gia đình này, cô càng khóc to hơn. Tức giận, đau đớn, sợ hãi tất cả dồn lên đầu cô bé 15 tuổi một lúc. Jane cúi xuống nhặt khẩu súng lên run run chĩa vào Joseph, cô không đành lòng.

– Hức…hức….

Joseph tỉnh bơ nhìn Jane khóc, hắn đút một tay vào túi quần nói:

– Phải, bắn đi! Dồn hết tâm trạng của em vào phát đạn đó, nhưng nghe này em chỉ có một cơ hội duy nhất mà thôi. Nếu em không làm được, thì anh sẽ phá hủy thế giới này!

“ĐOÀNG”

Tiếng nổ vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng của con phố, hàng xóm nghe thấy nên đã gọi cảnh sát. Chỉ mười mấy phút sau, cảnh sát đã ập vào. Cảnh sát nghĩ đây đơn thuần là một vụ đột nhập, nên đã đưa Jane và Joseph đi bệnh viện ngay sau đó.

– Nín đi nào! Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi!

Viên cảnh sát ôm Jane vào lòng dỗ dành. Jane chợt nhớ lại câu nói cuối cùng của Joseph, nhưng cô còn quá bé để có thể hiểu. Bỗng Jane giật mình nhận ra họ đang đưa Joseph đến bệnh viện, cô vội gào lên:

– Không được! Anh ta là một con quái vật!

– Bình tĩnh nào cô bé! Chắc con bé phải sốc lắm.

Họ đã đưa Jane vào bệnh viện, để các bác sĩ có thể kiểm tra về thần kinh xem có bị ảnh hưởng không.

Đêm đó, Jane nằm trong bệnh viện. Cô gặp phải ác mộng, Jane thấy có một người đi qua cửa sổ phòng cô mang một ánh mắt lạnh tanh. Giống hệt với ánh mắt của Joseph, làm cô thức trắng cả đêm.

Sáng hôm sau, cô được biết tin sốc. Cả phòng phẫu thuật đã bị tàn sát, Joseph thì đột nhiên biến mất. Vậy ra đêm qua đúng là Joseph có ghé thăm cô.
Tác giả: Huy Diệt
(Còn tiếp)



Source

Advertisement

spot_img

Chương 1: nhà ma ...

https://www.facebook.com/groups/1181383472053293/permalink/2022776317914000 supported Tags: 1181383472053293_2022776317914000 , 2022776317914000 , (function(d, s,...

THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI...

👻🔥👻 THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI NHÂN DỊP THÁNG CÔ...

Đang buồn chán ko...

Đang buồn chán ko muốn viết truyện nữa. Nhưng...

Kẻ giết người đáng...

Kẻ giết người đáng sợ nhất nước Mỹ –...

Tác phẩm đầu tay...

Tác phẩm đầu tay của e nên các bác...

Truyện lần này dài...

Truyện lần này dài rồi nhá😁 LINH NHÂN Chương 1: Linh...

Chương 1: nhà ma “Cho nên người con gái ấy, thật sự chết trong căn nhà đó hả?” …

https://www.facebook.com/groups/1181383472053293/permalink/2022776317914000 supported Tags: 1181383472053293_2022776317914000 , 2022776317914000 , (function(d, s, id) { var js, fjs = d.getElementsByTagName(s); if (d.getElementById(id)) ...

THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI NHÂN DỊP THÁNG CÔ HỒN Ở NHÀ TRÁNH CÔ VI Tên truyện: KỲ TH…

👻🔥👻 THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI NHÂN DỊP THÁNG CÔ HỒN Ở NHÀ TRÁNH CÔ VI 🔥 Tên truyện: KỲ THI CHẾT CHÓC 🔥 Tác giả: Hắc...

Đang buồn chán ko muốn viết truyện nữa. Nhưng bỗng dưng có người cho động lực, n…

Đang buồn chán ko muốn viết truyện nữa. Nhưng bỗng dưng có người cho động lực, nên vẫn viết😅 ẢO MỘNG Chương 1: Bắt đầu cuộc...

Kẻ giết người đáng sợ nhất nước Mỹ – Carl Panzram(p1) Carl Panzram là một kẻ giế…

Kẻ giết người đáng sợ nhất nước Mỹ – Carl Panzram(p1) Carl Panzram là một kẻ giết người hàng loạt hung ác vào bậc nhất...

Tác phẩm đầu tay của e nên các bác dơ cao đánh khẽ hộ e, ko biết có hay ko nên c…

Tác phẩm đầu tay của e nên các bác dơ cao đánh khẽ hộ e, ko biết có hay ko nên cứ post bừa...

Truyện lần này dài rồi nhá LINH NHÂN Chương 1: Linh nhân. Truyền thuyết kể …

Truyện lần này dài rồi nhá😁 LINH NHÂN Chương 1: Linh nhân. Truyền thuyết kể rằng: Linh nhân – Một loài sinh vật...

Đây là tác phẩm mới của mình và cũng là tác phẩm mình dồn nhiều tâm huyết vào nh…

Đây là tác phẩm mới của mình và cũng là tác phẩm mình dồn nhiều tâm huyết vào nhất. Mọi người đọc và nhận...

XE MA ÁM, NHÀ GIẤU TRĂN Bước vào bên trong thì thấy hóa ra là một gian phòng kín…

XE MA ÁM, NHÀ GIẤU TRĂN Bước vào bên trong thì thấy hóa ra là một gian phòng kín, Nguyệt Bính bấm công tắc đèn,...

“CÔ DÂU LÀ… RẮN!” Chỉ trong tích tắc chiếc khăn voan che mặt cô dâu bay lên r…

"CÔ DÂU LÀ... RẮN!" Chỉ trong tích tắc chiếc khăn voan che mặt cô dâu bay lên rồi hạ xuống, Nam Qua thấy được một...