Truyện lần này dài rồi nhá LINH NHÂN Chương 1: Linh nhân. Truyền thuyết kể …


Truyện lần này dài rồi nhá😁
LINH NHÂN

Chương 1: Linh nhân.
Truyền thuyết kể rằng: Linh nhân – Một loài sinh vật có hình dáng giống y hệt con người, chúng thường sống trên các ngọn núi cao, hay là những thượng nguồn sông.

Tương truyền rằng nếu uống nước mắt chúng hàng ngày, bạn sẽ có một làn da em bé. Nếu ăn trái tim chúng, bạn sẽ trường sinh bất lão. Con người khi biết được điều này đã đi săn lùng Linh nhân, gây ra hàng ngàn cái chết của loài sinh vật này.

Linh nhân khi bị dồn đến góc tường đã trà trộn vào xã hội loài người, chúng đã hoạt động và làm việc như con người để tránh bị săn đuổi.

*Pạch*

Gập cuốn sách lại, tôi bước ra khỏi thư viện hít khí trời.

– Haa~ không khí hôm nay thật trong lành – Tôi hít một hơi sâu.
Đeo tai nghe vào, tôi chạy trên phố đi bộ cho hết buổi sáng.

Chạy được một lúc tôi dừng lại nghỉ ngơi vì quá mệt.

– Hải! – Có giọng nói vang lên.

– Hey! Hóa ra là cậu à? Sao cậu ở đây? – Tôi quay ra thì thấy Đạt.

Đạt là bạn thân của tôi, cậu ấy ở cạnh nhà tôi hồi bé. Giờ đây cậu ấy là một người thành đạt, một công tố viên.

– À tớ cũng đi chạy nhân ngày chủ nhật! – Đạt trả lời tôi.

– Nhìn quần áo cậu kìa! Giờ đây cậu sống sung sướng nhỉ! – Tôi mỉm cười nói.

– Uk! Mới có 2 tháng không gặp mà nhìn cậu thảm thế!

– À tớ đang kiếm việc làm, nhưng chẳng ai chịu nhận tớ cả!

*Piruru* Chuông điện thoại của Đạt vang lên.

– Xin lỗi! Nhưng tớ phải đi đã! Sếp tớ gọi rồi!

– Uk! Đi đi, khi khác ta lại nói chuyện!

Tôi mỉm cười nhìn Đạt chạy đi, vừa chạy cậu ấy vừa ngoái lại vẫy tay với tôi.

– Haiz~! – Tôi đứng phắt dậy.

Nhìn Đạt như vậy, tôi cũng muốn có việc làm. Nhưng khổ nỗi một tên nghiện game như tôi thì ai nhận chứ.

Tôi tuyệt vọng bước trên phố ngắm những cặp đôi ôm ấp nhau bên vỉa hè, cũng sắp sang đông rồi nhỉ. Một mùa đông lạnh buốt và tôi chỉ còn mỗi một cái áo rét đã rách, tiền trợ cấp tôi đã đưa hết cho bà chủ nhà rồi.

*Tinhhh* Điện thoại tôi run lên.
Đó là chiếc điện thoại duy nhất của tôi, Đạt mua cho tôi vào sinh nhật năm ngoái. Mở máy một tin nhắn hiện lên màn hình chiếc điện thoại gấp.

_ Bạn đang vô công rồi nghề? _

– Phải! – Tôi nói rồi bấm nút Next.

_ Bạn muốn có việc làm, lương cao? _

– Hừ! Ai mà chả muốn!

_ Chúng tôi đang dõi theo bạn, nếu muốn ăn sung mặc sướng hãy đến khu ổ chuột. Chúng tôi đang đợi ở đó _

– Ờ! Nghĩ ta tin à? 2025 rồi đấy, ta đâu dễ bị lừa – Tôi bỏ qua tin nhắn, rồi bước đi.

*Piruru* Điện thoại vang lên.

– Alo! Ai đấy?

– Tôi là Hoàng! Tôi biết cậu đã đọc tin nhắn của tôi, tôi thấy cậu có tố chất đó. Nên là đến khu ổ chuột đi, bằng không cậu sẽ hối hận đấy! – Đầu dây bên kia vang lên.

Giọng hắn rất có sức thuyết phục, nhưng cũng có điệu hơi dọa nạt.

– Đi thì đi! – Tôi đút điện thoại vào túi quần.

Tôi quyết định đi tìm khu ổ chuột, đằng nào tôi cũng chẳng còn gì để mất rồi. Đi bộ tầm 20p, tôi mới đến nơi.

Xung quanh vắng tanh, mấy tòa nhà thì đổ nát nhìn rất giống mấy ngôi nhà trong những bộ phim tận thế. Phía xa xa, tôi thấy một người đàn ông đút hai tay vào túi quần, hắn cứ đứng đó nhìn tôi. Tôi lấy can đảm bước lại gần bắt chuyện.

– Vậy anh là Hoàng?

– Ừ! Tôi là người đã gọi điện cho cậu!

Bây tôi mới giật mình để ý cái áo Hoàng đang mặc, đó là một cái áo khoác đen không có khóa chỉ phanh ra. Trên ngực trái có in chữ nhỏ: TS (Thợ săn), đó là biểu tượng của tổ chức TSLN (Thợ săn linh nhân) bọn chúng thường xuyên truy tìm Linh nhân, rồi bán chúng cho các ông to, bà lớn để kiếm lợi nhuận. Cảnh sát cũng đều bị bọn chúng mua chuộc, hoặc là cấp trên thu mua Linh nhân.

Có nhiều kẻ thu mua rất nhiều Linh nhân, riêng một con để ăn, một con để lấy nước mắt. Nếu đã ăn đẫy uống đẫy rồi, thì họ lại lấy bọn chúng về bắt làm nô lệ hoặc làm những điều đồi trụy. Bởi hầu hết Linh nhân là nữ, chỉ có một số ít là nam, nhưng dù là nam hay nữ đều mang một điểm chung đó là xinh như tiên nữ và đẹp trai như nam thần. Nên Linh nhân dễ bị phát hiện ra.

– Vậy công việc mà anh nói, đó là trở thành một thợ săn đúng
không? – Tôi hỏi.

Hoàng đút tay vào túi quần, nhìn thẳng vào mắt tôi.

– Phải! Cậu có thể trở thành triệu phú, nếu như cậu bắt được một ổ! – Hoàng đáp.

– Tri…triệu phú??? – Tôi há hốc mồm mắt trợn tròn.

– Hiện tại tôi đang định cư bên Trung Quốc, xe hơi xịn, nhà lầu. Mọi thứ đều thừa thãi đối với tôi!

Lời nói của Hoàng như đâm thủng lỗ tai tôi làm tôi không thể lảng tránh nổi, tôi ngẩng mặt lên trời. Tuyết lại rơi trắng lòng đường, khí hậu ngày một khắc nghiệt khi mà con người đã tàn phá môi trường quá giới hạn. Tôi đã đi đến bước bần cùng quá rồi, làm người tốt đâu được cái gì chứ.

– Tôi nhận! Tôi sẽ nhận! – Tôi đáp luôn không một chút nuối tiếc.

– Tốt lắm! Ngay sáng mai đến kí cam kết, rồi tôi sẽ đưa cậu sang cơ sở Trung Quốc!

Cuộc gặp gỡ đó không những không đáng sợ như tôi nghĩ, mà ngược lại nó làm tôi cười cả đêm. Vì chỉ ngay sáng mai thôi, tôi sẽ phát tài. Tôi sẽ không phải chịu cảnh đói rét này nữa, sẽ không phải chịu cảnh bị coi thường này nữa. Ngày mai cuộc sống của tôi sẽ tươi sáng lên thôi.

Sáng hôm sau, tôi mệt mỏi bước xuống giường vì đêm qua không ngủ nổi. Tôi đang rất phấn khích, mượn chiếc xe của bà chủ nhà, tôi phóng thẳng đến điểm hẹn.

– Đến rồi hả? – Hoàng đã đứng đó đợi sẵn.

– Mau đưa tôi bản cam kết!

– Cậu phấn khích thế cơ à?

– Ờ! Tôi sẽ bắt những kẻ coi thường tôi phải ngước mặt lên nhìn!

Hoàng thấy tôi phấn khích vậy liền đưa bản cam kết cho tôi đọc, tôi bắt đầu với mục 1. Nó có nói là tôi sẽ phải trải qua một cuộc huấn luyện gian khổ mới được nhận. Chắc là nó cũng giống như quân sự, tôi cũng chẳng quan tâm lắm. Tôi đọc qua loa bản cam kết, rồi kí tên. Sau đó một chiếc xe đến chở tôi đi, tôi được họ chở đến sân bay.
Sau mấy tiếng đồng hồ bay tôi cũng đến được sân bay của Trung Quốc, một chiếc xe khác lại đến chở tôi đi. Chiếc xe rẽ vào đường rừng, đi một lúc lâu cuối cùng cũng đến nơi.

Tôi bước vào trại huấn luyện, bỗng tôi lạnh sống lưng. Tôi cũng chả biết tại sao nữa.
Tôi nhanh chóng nhận ra tại sao tôi lại cảm thấy thế, suốt quãng ngày tại trại huấn luyện như là ở địa ngục vậy. Đồ ăn thì dởm, chúng tôi phải tắm dưới sông suốt 4 mùa. Từng cái lạnh sâu xé da thịt, tôi được bọn họ dạy võ thuật để đối đầu với những con Linh nhân cứng đầu. Bọn họ đánh đập tôi để rèn sức chịu đựng.

Sau 4 năm, cuối cùng tôi đã được đi thực nghiệm. Ngày đầu tiên của tôi là tại một cái làng, chúng tôi đã ập vào ngay từ sáng sớm.

– Hải! Chặn đường lên núi! – Hoàng thét lên.

Tôi nghe thấy vậy liền chạy vội lấy súng chặn con đường mòn lên núi, súng chỉ để phòng vệ chứ không được giết chết Linh nhân. Tôi đứng đó nhìn đám Linh nhân chạy toán loạn, nhưng chỉ sau một hồi họ đã bị gom lại.

– Lộc! Kiểm hàng! – Hoàng nói.

Lộc đi ra kiểm hàng, mắt hắn liếc liếc, rồi chỉ chỏ miệng lẩm nhẩm đếm.

– Thưa sếp! Có tất cả 40 tên! – Lộc nói.

– Haha! Tốt lắm! Vậy là ta phát tài rồi! – Hoàng cười phá lên.

Tôi chỉ đứng ngây người ra đó, rợn người trước điệu cười của Hoàng.

– Vậy bây làm gì với họ đây? – Tôi hỏi.

– Mang chúng về, rồi tôi sẽ cho cậu thấy!

Chúng tôi nhốt hết đám người Linh nhân lại, rồi quẳng lên xe trở về. Trong suốt chặng đường về, tôi cứ nghĩ sẽ chỉ bán chúng cho các đại gia rồi chúng tôi sẽ lại đi bắt thêm. Chiếc xe dừng khựng lại trước một căn biệt thự, chúng tôi liền bê những lồng chứa Linh nhân vào trong.
Giao dịch xong xuôi, tôi định về thì bị Hoàng kéo lại.

– Nếu cậu không làm quen với cảnh này, thì khó có thể làm một thợ săn giỏi! – Hoàng nói.

Đang lóng ngóng chưa hiểu gì lắm, thì bị Hoàng lôi vào trong. Vào trong tôi thấy một cái bàn ăn dài ngoằng, được phủ khăn trắng rất đẹp. Cái bàn có những họa tiết rất giống với những họa tiết của hoàng gia, ngồi ở chiếc bàn đó là một gã béo đang ngồi lau dĩa.

– Mang vào đây! – Lão gắt.

Cánh cửa mở tung, hai lão quản gia bước vào tay lôi theo một thằng nhóc. Đến trước mặt ông chủ, hai tên quản gia liền lấy tay bịt chặt mồm thằng nhóc. Tên còn lại rút ra một con dao đâm thẳng vào chỗ gần tim, rồi khoanh dao thành hình tròn xung quanh tim thằng nhóc.
Mắt tôi trợn ngược lên, trong đầu thì nghĩ “Chuyện quái gì đang xảy ra ở đây vậy?”.

Chỉ gạch mấy nhát dao, tên quản gia đã có thể dễ dàng lấy quả tim của thằng nhóc ra đặt lên đĩa. Chắc hai tên đó làm công việc này quá nhiều, nên bây đã thành thạo mất rồi.

Lão béo lấy dĩa cắm thẳng vào quả tim vẫn còn đang đập của thằng nhóc, rồi đưa lên miệng nhai ngấu nghiến. Tôi vội lấy tay bịt miệng mình lại, nhưng mắt thì không thể ngừng nhìn. Tôi quay sang thì lạnh hết cả sống lưng, bọn thằng Hoàng, thằng Lộc đang nhìn chằm chằm với ánh mắt thòm thèm. Ăn xong, lão ta hút sạch đống máu lênh láng trên đĩa.

“Cái gì mà thợ săn giỏi chứ? Quá sức chịu đựng rồi!” Tôi đạp cửa, chạy vội ra ngoài nôn thốc, nôn tháo.

Xem xong, Hoàng và Lộc cũng ra theo.
Đêm hôm đó, tôi không về trại mà đi ra quán ăn ven đường. Đưa miếng thịt lên cho vào miệng, bỗng cảnh lúc nãy lại lóe lên trong đầu tôi làm tôi lại nôn ra.

– Cầm lấy lau nè! – Một giọng nói trầm vang lên.

Tôi ngẩng mặt lên, đứng trước mặt tôi là một cô gái Việt Nam. Cô ấy mặc một cái váy nâu, cô ấy đang mỉm cười với tôi. Dù trên môi cười, nhưng mắt cô ấy thì đang díp lại yếu ớt.

– Cả…cảm ơn! – Tôi đón lấy khăn tay của cô ấy.

– Trông anh xuống sắc quá! Anh nên về nhà nghỉ đi!

– Cảm ơn cô! Mà sao trông cô có vẻ mệt mỏi vậy?

– Ưm! Em cũng không biết nữa, em bị mắc một chứng bệnh kì lạ. Đến giờ vẫn chưa khỏi được!

– Bản thân em không khỏe mà còn đi lo cho người khác sao?

– Đã quá muộn để lo cho sức khỏe của em rồi! Nhưng anh thì chưa đúng chứ? – Cô ấy nhắm tịt mắt mỉm cười với tôi.

“Cô ấy đẹp quá!” Trong đầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ. Tôi cứ ngồi đó im lặng nhìn cô ấy bước đi, đi được một đoạn cô ấy chợt quay lại mỉm cười rạng rỡ.

– Rất vui được gặp anh! Em mong ngày gặp lại!

Một cơn gió bỗng nổi lên, làm tóc cô ấy bay theo làn. Tôi mở to mắt, không chào lại nổi nữa.
“Mùa đông năm ấy, tôi gặp được em!”
Tác giả: Huy Diệt
(Còn tiếp)



Source

Advertisement

spot_img

Chương 1: nhà ma ...

https://www.facebook.com/groups/1181383472053293/permalink/2022776317914000 supported Tags: 1181383472053293_2022776317914000 , 2022776317914000 , (function(d, s,...

THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI...

👻🔥👻 THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI NHÂN DỊP THÁNG CÔ...

Đang buồn chán ko...

Đang buồn chán ko muốn viết truyện nữa. Nhưng...

Kẻ giết người đáng...

Kẻ giết người đáng sợ nhất nước Mỹ –...

Tác phẩm đầu tay...

Tác phẩm đầu tay của e nên các bác...

Lại một câu chuyện...

Lại một câu chuyện thảm khốc của một tác...

Chương 1: nhà ma “Cho nên người con gái ấy, thật sự chết trong căn nhà đó hả?” …

https://www.facebook.com/groups/1181383472053293/permalink/2022776317914000 supported Tags: 1181383472053293_2022776317914000 , 2022776317914000 , (function(d, s, id) { var js, fjs = d.getElementsByTagName(s); if (d.getElementById(id)) ...

THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI NHÂN DỊP THÁNG CÔ HỒN Ở NHÀ TRÁNH CÔ VI Tên truyện: KỲ TH…

👻🔥👻 THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI NHÂN DỊP THÁNG CÔ HỒN Ở NHÀ TRÁNH CÔ VI 🔥 Tên truyện: KỲ THI CHẾT CHÓC 🔥 Tác giả: Hắc...

Đang buồn chán ko muốn viết truyện nữa. Nhưng bỗng dưng có người cho động lực, n…

Đang buồn chán ko muốn viết truyện nữa. Nhưng bỗng dưng có người cho động lực, nên vẫn viết😅 ẢO MỘNG Chương 1: Bắt đầu cuộc...

Kẻ giết người đáng sợ nhất nước Mỹ – Carl Panzram(p1) Carl Panzram là một kẻ giế…

Kẻ giết người đáng sợ nhất nước Mỹ – Carl Panzram(p1) Carl Panzram là một kẻ giết người hàng loạt hung ác vào bậc nhất...

Tác phẩm đầu tay của e nên các bác dơ cao đánh khẽ hộ e, ko biết có hay ko nên c…

Tác phẩm đầu tay của e nên các bác dơ cao đánh khẽ hộ e, ko biết có hay ko nên cứ post bừa...

Lại một câu chuyện thảm khốc của một tác giả cuồng bi kịch [ÁC QUỶ] Chương 1: S…

Lại một câu chuyện thảm khốc của một tác giả cuồng bi kịch Chương 1: Sai lầm của con người. "Xịch...xịch...xịch" Tiếng đẩy...

Đây là tác phẩm mới của mình và cũng là tác phẩm mình dồn nhiều tâm huyết vào nh…

Đây là tác phẩm mới của mình và cũng là tác phẩm mình dồn nhiều tâm huyết vào nhất. Mọi người đọc và nhận...

XE MA ÁM, NHÀ GIẤU TRĂN Bước vào bên trong thì thấy hóa ra là một gian phòng kín…

XE MA ÁM, NHÀ GIẤU TRĂN Bước vào bên trong thì thấy hóa ra là một gian phòng kín, Nguyệt Bính bấm công tắc đèn,...

“CÔ DÂU LÀ… RẮN!” Chỉ trong tích tắc chiếc khăn voan che mặt cô dâu bay lên r…

"CÔ DÂU LÀ... RẮN!" Chỉ trong tích tắc chiếc khăn voan che mặt cô dâu bay lên rồi hạ xuống, Nam Qua thấy được một...