XE MA ÁM, NHÀ GIẤU TRĂN Bước vào bên trong thì thấy hóa ra là một gian phòng kín…


XE MA ÁM, NHÀ GIẤU TRĂN
Bước vào bên trong thì thấy hóa ra là một gian phòng kín, Nguyệt Bính bấm công tắc đèn, tức thì ngọn đèn chùm hoa sen trên trần sáng lên.
Trên mặt sàn xi măng rải một lớp đất vàng, hai hàng dấu chân kéo dài đến một cái hốc hình tròn chừng một mét vuông ở trong góc tường. Tôi chẳng nhận ra đây là dấu chân của thứ gì, trông hình dáng thì giống hình tròn nhưng đất vàng ở mép dấu chân lại có lẫn chất dịch. Nhìn giống như kẻ từng bước qua đây đã bị chặt mất nửa bàn chân và bước đi với vết thương vẫn còn đang chảy mủ.
Nguyệt Bính bốc một nhúm đất dính dịch nhầy lên ngửi rồi nheo mắt nghi hoặc nhìn cái lỗ.
“Dịch xác chết à?”
“Nếu là dịch xác thì tôi đâu tới mức phải tỏ thái độ như thế?” Nguyệt Bính rút đinh gỗ đào trong túi ra rồi giắt một hàng vào quanh thắt lưng: “Lão chủ này làm một phòng xép cao nửa tầng nằm giữa tầng trên và tầng dưới, thảo nào lúc bước vào tôi đã thấy trong nhà thiếu cái gì đó.”
Tôi vê ít đất vàng rồi bóp vụn, mùi đàn hương xen lẫn mùi tanh nhàn nhạt lọt vào mũi, nhất thời cũng không biết đây là gì: “Nguyệt Bính này, lẽ nào ‘người’ nọ xức nước hoa để át bớt mùi trên người?”
“Đây là dấu chân, làm gì có ai ăn no rửng mỡ không có việc gì làm lại đi dùng nước hoa rửa chân?” Nguyệt Bính bước đến cạnh miệng hốc, khom người nhìn vào trong.
Tôi vẫn già mồm cãi cố: “Nước hoa thượng hạng châu Âu còn dùng dầu xác làm nguyên liệu nữa là, tôi nghĩ thế có gì không được.”
Nguyệt Bính chẳng buồn đáp lời tôi, gạt lớp đất vàng gần miệng hốc ra rồi nhặt lên một miếng vảy trắng đến mức gần như trong suốt, to bằng bàn tay. Tôi đang định ghé đầu lại xem thì một sợi thừng trắng to bằng cổ tay từ trong hốc nháy mắt phi ra, quấn quanh thắt lưng Nguyệt Bính sau đó kéo cậu ta xuống hốc.
Chuyện này quá mức đột ngột, thậm chí tôi còn không kịp phản ứng, chỉ nghe trong hốc vang lên những tiếng “khè khè”, kế tiếp là tiếng vật lộn va đập làm cho cả căn nhà rung rung.
“Nam Qua, đừng xuống…” Nguyệt Bính mới nói được nửa câu đã ngưng bặt.
Tôi chẳng còn bụng dạ nào mà nghĩ tới lời cậu ta nói nữa, vội vã nhảy ngay xuống hốc. Trước mắt chợt sáng bừng lên, ánh sáng trắng rọi tới làm tôi lóa cả mắt, chẳng trông rõ bên trong có gì. Còn chưa kịp đáp đất tôi đã bị một sợi thừng mềm mại lạnh ngắt dính dấp quấn lấy hai chân, nó treo ngược tôi trên không rồi quăng đi. Cả người tôi đập vào tường, lưng đau ê ẩm. Thấy cổ họng ngòn ngọt, tôi hộc ra một búng máu rồi từ từ trượt xuống sàn như một vốc bùn nhão.
“Đã bảo cậu đừng có xuống rồi mà.” Giọng Nguyệt Bính khàn khàn như gà trống bị bóp cổ, rít lên the thé: “Mau tránh ra!”
“Bốp!” Sườn tôi bị một ngọn roi quất trúng, cơn đau rát khiến tôi nghẹt thở, phổi cũng co lại thành một nắm.
Lại thấy bóng trắng vụt qua trước mặt bổ xuống đầu tôi. Tôi vội vàng nghiêng người tránh, tức thì tường bị đập nát vụn cả vữa. Tôi nấp trong góc tường thở hồng hộc, mắt dần trông rõ, cuối cùng cũng nhận ra đó là thứ gì!
Một con trăn trắng to bằng thùng nước!
Nguyệt Bính bị nó quấn chặt lấy người, chỉ lộ ra đầu và tay phải. Cậu ta đang vung dao găm đâm vào bụng nó nhưng lớp vảy bóng loáng trên thân nó cứng rắn lạ thường, mũi dao đâm mãi không xuyên qua được. Dường như con trăn bị đau nên cứ ngóc đầu húc như điên vào tường, trong cái miệng đỏ lòm như chậu máu thè ra một chiếc lưỡi to bằng sợi dây lưng, nước dãi văng tung tóe.
Nguyệt Bính dốc hết sức vùng ra còn con trăn chỉ kêu khè khè, thân mình như những bánh răng từ từ chuyển động, càng siết càng chặt. Nguyệt Bính bị siết đến nỗi xương cốt kêu lên răng rắc, mặt trắng bệch như tờ giấy, miệng hộc máu tươi.
Cặp mắt xanh lè to bằng quả trứng gà của con trăn toát ra hơi lạnh tới mức rợn người, lớp vảy khi giương lên khi cụp xuống, đuôi đập bình bịch xuống sàn. Mùi đàn hương lẫn với mùi tanh thối trong không khí khiến tôi buồn nôn không sao tả xiết. Mình trăn quấn từng vòng theo vai Nguyệt Bính quấn lên quá đầu, bọc kín lấy toàn thân cậu ta.
“Đầu.”
Nguyệt Bính nói vọng ra qua vòng quấn siết của con trăn.
(Truyện: Bóng tối dưới ánh đèn 1)




Source

Advertisement

spot_img

Chương 1: nhà ma ...

https://www.facebook.com/groups/1181383472053293/permalink/2022776317914000 supported Tags: 1181383472053293_2022776317914000 , 2022776317914000 , (function(d, s,...

THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI...

👻🔥👻 THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI NHÂN DỊP THÁNG CÔ...

Đang buồn chán ko...

Đang buồn chán ko muốn viết truyện nữa. Nhưng...

Kẻ giết người đáng...

Kẻ giết người đáng sợ nhất nước Mỹ –...

Tác phẩm đầu tay...

Tác phẩm đầu tay của e nên các bác...

Truyện lần này dài...

Truyện lần này dài rồi nhá😁 LINH NHÂN Chương 1: Linh...

Chương 1: nhà ma “Cho nên người con gái ấy, thật sự chết trong căn nhà đó hả?” …

https://www.facebook.com/groups/1181383472053293/permalink/2022776317914000 supported Tags: 1181383472053293_2022776317914000 , 2022776317914000 , (function(d, s, id) { var js, fjs = d.getElementsByTagName(s); if (d.getElementById(id)) ...

THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI NHÂN DỊP THÁNG CÔ HỒN Ở NHÀ TRÁNH CÔ VI Tên truyện: KỲ TH…

👻🔥👻 THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI NHÂN DỊP THÁNG CÔ HỒN Ở NHÀ TRÁNH CÔ VI 🔥 Tên truyện: KỲ THI CHẾT CHÓC 🔥 Tác giả: Hắc...

Đang buồn chán ko muốn viết truyện nữa. Nhưng bỗng dưng có người cho động lực, n…

Đang buồn chán ko muốn viết truyện nữa. Nhưng bỗng dưng có người cho động lực, nên vẫn viết😅 ẢO MỘNG Chương 1: Bắt đầu cuộc...

Kẻ giết người đáng sợ nhất nước Mỹ – Carl Panzram(p1) Carl Panzram là một kẻ giế…

Kẻ giết người đáng sợ nhất nước Mỹ – Carl Panzram(p1) Carl Panzram là một kẻ giết người hàng loạt hung ác vào bậc nhất...

Tác phẩm đầu tay của e nên các bác dơ cao đánh khẽ hộ e, ko biết có hay ko nên c…

Tác phẩm đầu tay của e nên các bác dơ cao đánh khẽ hộ e, ko biết có hay ko nên cứ post bừa...

Truyện lần này dài rồi nhá LINH NHÂN Chương 1: Linh nhân. Truyền thuyết kể …

Truyện lần này dài rồi nhá😁 LINH NHÂN Chương 1: Linh nhân. Truyền thuyết kể rằng: Linh nhân – Một loài sinh vật...

Lại một câu chuyện thảm khốc của một tác giả cuồng bi kịch [ÁC QUỶ] Chương 1: S…

Lại một câu chuyện thảm khốc của một tác giả cuồng bi kịch Chương 1: Sai lầm của con người. "Xịch...xịch...xịch" Tiếng đẩy...

Đây là tác phẩm mới của mình và cũng là tác phẩm mình dồn nhiều tâm huyết vào nh…

Đây là tác phẩm mới của mình và cũng là tác phẩm mình dồn nhiều tâm huyết vào nhất. Mọi người đọc và nhận...

“CÔ DÂU LÀ… RẮN!” Chỉ trong tích tắc chiếc khăn voan che mặt cô dâu bay lên r…

"CÔ DÂU LÀ... RẮN!" Chỉ trong tích tắc chiếc khăn voan che mặt cô dâu bay lên rồi hạ xuống, Nam Qua thấy được một...